Showing posts with label Cha Jean Houlman. Show all posts
Showing posts with label Cha Jean Houlman. Show all posts

February 23, 2013

In Memoriam: Cha Jean Houlmann-Nguyện Ứơc Đơn Giản- Trở Về Mái Nhà Xưa... Những ngày cuối cùng của Ngài..

*
* * *
*
*

Thành Kính Tri Ân

Cha Jean Houlmann (Nicolas Houlmann)

Vị Ân Nhân, người Cha chung của người tị nạn Việt Nam đường bộ,
của các em bụi đời, mồ côi tại Sài Gòn
Père Nicolas Houlmann 1924-2009
(Photo courtesy of  Marie-Thérèse et Pierre Migy)

Le Père Jean Houlmann, prêtre dominicain du couvent de St-Jacques à Paris, a été ordonné en 1956. Il a dit sa Première Messe en la collégiale le 15 juillet 1956 sous le nom de religieux Père Nicolas. Il a vécu plusieurs années comme prêtre ouvrier aux usines «Citroën» à Paris, et a été attaché à de nombreuses missions à l’étranger, notamment au Vietnam où il a oeuvré à l’ouverture d’une maison pour accueillir les enfants de la rue.

Ayant souhaité revenir dans sa ville natale de Saint-Ursanne, celui qu’on appelle, aujourd’hui, le père Jean, passe une retraite paisible depuis septembre 2003, en face de la collégiale à la rue de la Tour 11. (JURA pastoral octobre 2006-Bulletin No. 16)

Cha Jean Houlmann một linh mục dòng Đô-mi-ni-ca thuộc tu viện St-Jacques tại Paris, được thụ phong linh mục vào năm 1956. Người đã dâng Thánh Lễ đầu tiên của mình tại trường đại học ngày 15 tháng bảy năm 1956 dưới tên thánh Cha Nicolas . Cha sống nhiều năm như một linh mục tuyên úy để phục vụ tại các xưởng "Citroen" ở Paris, và được gắn liền trong nhiều sứ mệnh ở nước ngoài, đặc biệt tại Việt Nam, nơi Cha đã hòan thành và khai trương một trung tâm tiếp trợ phục vụ trẻ em bụi đời. người mong muốn quay trở lại nơi chôn nhau cắt rún của mình tại thị trấn St-Ursanne trong những chuỗi ngày viên mãn của cuộc đời . Để tưởng nhớ lại người, hôm nay Cha Jean đang an dưỡng bình an kể từ tháng chín năm 2003 tại tĩnh dòng đối diện với trường đại học ngay trên đường la Tour 11.

Thánh lễ đầu tay của Cha Jean Houlmann
(Photo courtesy of  Marie-Thérèse et Pierre Migy)


***
*

Dưới đây là những hình ảnh và tin tức về Cha Jean Houlmann vào những chuỗi ngày cuối cùng trước khi Ngài xuôi tay để trở về Nước Chúa Vĩnh Hằng....

Trích từ bức điện thư của Cha Abbé Phillipe Rebetez, giáo xứ St-Ursanne, Thụy sĩ, gởi cho Blog Trại tị nạn đờng bộ...


(Photo courtesy of Father Abbé Phillipe Rebetez, St-Ursanne)


Bonjour Chers Amis du Père jean,


Hélas je peux vous confirmer que le Père Jean est décédé le 20 janvier 2009. Je vous joins quelques information avec un texte que nous avons fait paraitre dans notre bulletin paroissiale. Nous restons à votre disposition pour toutes informations.

Recevez mes meilleures salutations.

Abbé Philippe Rebetez, prêtre à St-Ursanne


(Xin Tạm dịch:)
Bạn bè của Cha Jean thân mến,
Chúng tôi lấy làm đáng tiếc khi phải xác nhận rằng Cha Jean của chúng ta đã qua đời vào ngày 20 tháng 1 năm 2009.Theo yêu cầu của các bạn Tôi xin gửi kèm theo đây một số thông tin và chi tiết đã đăng trong bản tin giáo xứ của chúng tôi.
Trân trọng kính chào.
Cha Philippe Rebetez linh mục giáo xứ thị trấn St.Ursanne

..Và dưới đây là một bức điện thư khác kèm hình ảnh của cư dân tại thị trấn St-Ursanne kể về Cha Jean Houlmann cho blog của chúng ta như sau:


Bonjour,

Nous sommes des habitants de Saint-Ursanne, en Suisse, où est né Jean Houlmann (frère Nicolas Houlmann), et où il a vécu ses dernières années.

Il est décédé en 2009 et il repose désormais au cimetière de la localité.

La première photo ci-dessus le montre lors de sa première messe. La dernière est celle de sa tombe.

Jean était une personne que nous aimions beaucoup et qui passait de temps en temps chez nous, lorsqu'il revenait de Paris ou de l'un de ses nombreux voyages.

Il a terminé sa vie dans un foyer d'accueil et il avait hélas perdu la raison dans les derniers mois de sa vie.

Il ne reste pas beaucoup de traces de lui. C'est bien dommage car il avait réalisé de grandes choses.

BIen à vous,

Marie-Thérèse et Pierre Migy



(Xin tạm dịch:)

Chào các bạn,
Chúng tôi những người cư dân của thị trấn Saint-Ursanne, Thụy Sĩ, nơi Cha Jean Houlmann đã được sinh ra (Nhũ danh Nicolas Houlmann) và là nơi Cha Jean đã sống những năm cuối đời.
Cha qua đời vào năm 2009 và bây giờ an nghĩ trong nghĩa trang của thị trấn.
Bức ảnh đầu tiên trên cho thấy buổi Thánh lễ mà Cha đã dâng đầu tiên của mình. Tấm hình sau cùng là ngôi mộ của Ngài.
Cha Jean là một người chúng ta yêu thương và người thỉnh thoảng ghé về thăm nhà,  từ Paris hoặc sau những sứ mệnh đi xa của mình.
Cha viên mãn cuộc đời của mình trong một nhà nuôi dưỡng và  không may ngài đã bị mất tâm trí của mình trong những ngày tháng cuối cùng của cuộc đời.
Thật là đáng tiết khi Ngài mất đi nhưng không để lại nhiều dấu ấn của mình, mặc dầu lúc sinh thời Ngài đã đạt được những thành tựu tuyệt vời.

Trân trọng,
Marie-Thérèse và Pierre Migy


Nơi an nghĩ của cha Jean Houlmann
(Photo courtesy of  Marie-Thérèse et Pierre Migy)



Cha Jean Houlmann, Cha Pierre Ceyrac và Cha John Binghams đồng tế thánh lễ mừng chúa giáng sinh năm 1986 tại site 2 south......Có thể nói đây là lễ đồng tế cuối cùng của các Ngài tại trại tị nạn đường bộ...


Thị trấn St-Ursanne, miền Đông bắc Thụy sĩ...Quê hương của vị  Cha Nhân từ với cuộc sống bình dị nhưng cả một tấm lòng bao dung và một tâm hồn cao cả~ Cha Nicolas Houlmann...(Wikipedia)
Lời phụ thích :
Như chúng ta đã thấy Cha Jean Houlmann , ngay từ những năm tháng đến với Trại Tị nạn đường bộ Việt Nam Site 2 ....Cha đã quan tâm cho những trẻ em thiếu may mắn, chúng ta không rõ về thời thơ ấu của ngài, nhưng phải chăng khi ngài chọn cái tên thánh khi được thụ phong linh mục năm 1956 là,
Nicolas Houlmann, Nicolas là một tên thân thuộc với trẻ em qua hình ảnh của Santa Claus... có thể là một sự ngẫu nhiên hay là một sự sắp đặt....?
Từ đó ngài xả thân mình cho những linh hồn nhỏ, vô tội, hồn nhiên....từ biên giới Thái-Miên đến vỉa hè của Thành phố Sài gòn...càng dấn thân sâu vào cuộc sống hàng ngày của các trẻ em này...Hình như Ngài đã nghiệm được nguyên nhân sâu sắc vì đâu mà có cảnh lầm than như vậy...nhưng ngài không trách móc , ngược lại ngài soi đường và tìm phương hướng cho xã hội cũng như giáo hội Việt Nam....Thiết nghĩ chúng ta ai ai cũng làm theo lời khuyên của ngài....thì tương lai của các thế hệ trẻ tại Việt Nam sẽ tươi sáng hơn nhiều...
Từ năm 2002 ngài đã bị nhiễm sốt rét nhiệt đới....buộc ngài phải trở về nguyên quán của mình để tịnh nghĩ, những cơn sốt rét tuy dày vò thể xác của ngài song tâm trí của ngài lúc nào cũng nhớ tới các con của ngài....có đứa vào Đại học, đứa thì sắp ra trường...đang điều trị nhưng ngài vẫn tiếp tục chuyển ngân về Việt Nam đặng nuôi nấng chăm sóc và cưu mang cho các con mình....vỉ khuôn khổ có hạn của blog, xin được đăng 1 trong những lá thư  gởi gắm đầy tình thương của ngài:


Khác với các Cha khác, Cha Jean sinh hoạt và phụng vụ một cách âm thầm..cho đến khi ngài xuôi tay trở về nước chúa cũng vậy...Ngài không để lại những dấu tích gì về mình cả...
Chúng ta cũng đã nghe những cư dân tại thị trấn kể về ngài...và họ cũng cảm thấy nuối tiếc cho ngài .
Nhưng lạy Cha, với những giòng chữ này thay cho những vòng hoa...chúng con hy vọng sẽ giữ mãi và lưu truyền những gì cha đã làm cho con cái của cha...cho hậu thế và mãi mãi ....

Que Dieu bénisse notre père Nicolas Houlmann
Que Dieu bénisse St-Ursanne
Que Dieu nous bénisse tous
Merci...Père Nicolas Houlmann...Merci St-Ursanne...

*****

February 22, 2013

Cha Jean Houlmann -Người Cha của Các Trẻ Em Bụi Đời tại Sàigòn Việt Nam.


Cha Jean Houlman sau khi giúp người tị nạn đường bộ Việt Nam dọc biên giới Thái Lan, ngài đã đến Việt Nam xây dựng, tổ chức những cô nhi viện để giúp trẻ bụi đời và mồ côi. Năm 1993, Ngài mở trường nuôi dạy trẻ nghèo và mồ côi  tại số 1/6, trên đường Trần Đình Xu, Phường Cầu Kho, Quận 1
Năm 1994, Ngài tổ chức Mái ấm Tân Bình trên đường Đồng Đen, P.12, Quận Tân Bình
* * *
*

Cha Jean Houlmann tại Sài Gòn- 1993

Dưới đây là bài viết của WERLY RICHARD - Phát hành ngày 8 tháng chín 1994 - La Vie n°2558-nguyên văn tiếng Pháp:


Le père Houlmann et les enfants des rues au Viêt-nam
Un sacerdoce sur le trottoir


Depuis deux ans, Jean Houlmann, ancien prêtre-ouvrier dominicain, s’est installé à Hồ Chí Minh-Ville (ex-Saigon), après plusieurs années passées dans les camps de réfugiés en Thaïlande. Son but: mettre sur pied des foyers d’accueil pour les enfants des rues, avec l’aide des communautés religieuses vietnamiennes. Une mission essentielle dans un pays où les récentes réformes économiques nourrissent de dramatiques inégalités...

Je ne suis pas vraiment missionnaire. Je ne suis pas venu au Viêt-nam porter la bonne parole, et c’est pour cela que j’ai pu m’installer: malgré des signes d’ouverture récents, le gouvernement communiste de Hanoi garde une grande méfiance vis-à-vis des missionnaires, souvent associés dans l’esprit des dirigeants à la période coloniale et à ses abus. Je suis donc officiellement travailleur social, avant d’être prêtre. Je n’ai pourtant pas renoncé à mes fonctions d’Eglise:je célèbre la messe pour les communautés de religieuses, et je réfléchis comme un prêtre. Il faut dire que la communauté catholique vietnamienne est très vivante. Elle regroupe environ 10% de la population, dispose d’un réseau efficace d’associations et de paroisses et, le dimanche, les églises sont pleines. Après avoir été empêchés de travailler dans le domaine social pendant de nombreuses années, les prêtres et les religieuses ont été discrètement autorisés à reprendre leurs actions...

Je n’ai pas l’expérience de la mission au sens strict. Pourtant, je passe mon temps à prêcher indirectement : je retrouve les enfants des rues, j’essaie d’acquérir leur confiance et j’organise pour eux des centres d’accueil... Voilà mon sacerdoce. Et, croyez-moi, les obstacles ne manquent pas : les années de communisme, d’abord, puis la rupture subite provoquée par la politique de réformes économiques, ensuite, ont jeté dans la rue des dizaines de gamins. Les Vietnamiens les appellent Buu Doi, "les poussières de la vie". A huit, dix ou treize ans, ces gosses vivent dehors et sont souvent passés maîtres dans l’art de chaparder ou d’échapper aux rafles policières. Mon rôle n’est pas de leur parler du Christ. Encore moins de susciter parmi eux des vocations. Ma mission, grâce à mon expérience de prêtre, est au niveau des trottoirs de l’ex-Saigon. C’est là qu’il faut commencer, au plus bas. J’ai sans doute plus de liberté pour le faire que le clergé local, souvent surveillé et en butte aux pressions régulières de petits groupes de fidèles.

Tous les Vietnamiens, ou presque, et les catholiques, en particulier, ont fait face ces dernières années à des difficultés inconnues en France. Certains enfants trop pauvres ont grandi sans pouvoir fréquenter l’école. Alors, mission impossible? Sûrement pas. Car ici, s’en sortir est une règle élémentaire, incontournable. Le Viêt-nam est une ruche. Il faut être sur place pour se rendre compte des formidables efforts de solidarité que déploient les religieuses auprès d’enfants démunis et non scolarisés. Leur mission consiste à organiser des classes supplémentaires gratuites au niveau des quartiers, des paroisses. Elles incarnent ce qu’il y a de plus généreux dans l’Eglise. Formidable témoignage de dévouement que ces "classes d’affection", où des centaines de gosses trop pauvres pour fréquenter l’école publique réapprennent à conjuguer l’avenir.

Je ne vous ai pas beaucoup parlé de Dieu et de Jésus. C’est normal, car j’en discute encore peu avec les Vietnamiens. Je leur explique, en revanche, la nécessité de respecter les hommes. Beaucoup d’officiels, formés dans le moule communiste, continuent de considérer l’Eglise et les catholiques comme un "mal nécessaire". Mon souhait est de leur redonner confiance en nous, prêtres catholiques, de les persuader de nos bonnes intentions. Le passif est lourd, il faudra du temps pour qu’il se résorbe. Je crois fondamentalement que cette Eglise peut devenir l’une des plus dynamiques d’Asie. Je suis également admiratif devant les efforts des bouddhistes en faveur des enfants abandonnés et des détresses sociales. C’est cette volonté commune qui nous permettra de faire tomber les derniers murs, visibles et invisibles. L’Eglise catholique du Viêt-nam n’a pas vraiment besoin de pierres ou de bâtiments. Elle a besoin de gens debout. Le reste suivra...


Phỏng dịch sang Việt ngữ

(by Trinh Huy Chuong)

Bài viết của WERLY RICHARD -Số ra ngày 8 tháng chín năm 1994 - Nhật báo Điện tử LA VIE n°2558

Cha Houlmann và trẻ em đường phố tại Việt Nam
Một linh mục dọc theo vỉa hè

Kể từ hai năm qua, Jean Houlmann, một linh mục thuộc dòng Đô-mi-ni-ca, di chuyển đến Thành phố Hồ Chí Minh (Sài Gòn cũ), sau nhiều năm phục vụ tại các trại tị nạn ở Thái Lan. Mục tiêu của Cha: thành lập trung tâm tiếp nhận cho các trẻ em đường phố, với sự giúp đỡ của các cộng đồng tôn giáo Việt Nam. Một sứ mạng mang nhiều thách thức trong bối cảnh của một đất nước đang cố gắng cải cách kinh tế nhưng tạo ra không ít những bất bình đáng kể trong xã hội...

Các em mồ côi và bụi đời tại Mái Ấm Tân Bình
Tôi thực sự không phải là một nhà truyền giáo, ngài nói. Tôi không đến Việt Nam để  truyền bá giáo điều, và đây là cũng là nền tảng và cơ sở xây dựng của tôi: mặc dù có những dấu hiệu về sự cởi mở gần đây, nhưng chính quyền Cộng sản Hà Nội vẫn luôn giữ một mối ngờ vực đối mặt với các nhà truyền giáo , Các nhà lãnh đạo đó vẫn bị ám ảnh trong tâm trí của họ về thời gian thuộc địa và những lạm dụng của thực dân <pháp>. Bản thân tôi vốn là một nhân viên xã hội trước khi trở thành một linh mục. Dĩ nhiên tôi đã không từ bỏ những hoạt động phụng vụ của tôi, tôi vẫn cử hành Thánh Lễ cho các cộng đồng tôn giáo, và tôi nghĩ rằng tôi làm tròn bổn phận của một linh mục. Phải nói rằng Giáo hội Công Giáo Việt Nam vẫn còn rất linh hoạt. Mặc dù bao gồm chỉ khoảng 10% dân số, nhưng giáo hội công giáo Việt Nam có một hệ thống đầy hiệu quả từ các hội đoàn cho đến các giáo xứ, và vào các ngày Chủ nhật, các tín hữu vẫn tề tựu về nhà thờ đầy đủ. Dù bị ngăn cản cấm đoán họat động trên các lĩnh vực xã hội trong nhiều năm qua, các linh mục và tu sĩ vẫn lặng lẽ tiếp tục sinh hoạt phụng vụ của mình ...

Tôi không có kinh nghiệm mang sứ mệnh trong một khuôn khổ gò bó nghiêm ngặt. Tuy nhiên, tôi dành nhiều thời gian của tôi rao giảng một cách gián tiếp: Tôi gặp gỡ các trẻ em đường phố, tôi cố gắng cũng cố niềm tin của họ và khi được sự tin tưởng của họ , tôi tổ chức và dìu dắt họ đến những trung tâm tiếp nhận ... Đó là hoạt động phụng sự của tôi. Và tôi tin rằng, bởi vì các chướng ngại gây ra qua những năm tháng của chủ nghĩa cộng sản, những ngày đầu tiên, rồi sau đó những sự biến đổi đột ngột gây ra bởi chính sách cải cách kinh tế làm cho xã hội chia cách, hậu quả sau đó đã đưa đẩy hàng chục hàng trăm trẻ em ra ngoài vỉa hè của đường phố. Người Việt Nam gọi là trẻ "bụi đời". Ở lứa tuổi lên tám, lên mười hay mười ba những đứa trẻ này sống vô gia cư và trở thành những tay chuyên nghiệp đầy nghệ thuật ăn cắp vặt và đầy mánh khóe để thoát khỏi các cuộc tấn công của công an. Vai trò của tôi không phải là để nói với họ về Chúa Kitô. Khuyến khích ơn gọi lại càng khó khăn và ít ỏi. Sứ mệnh của tôi, thông qua kinh nghiệm của tôi như là một linh mục, phải dựa trên cuộc sống vỉa hè của Sài Gòn cũ. Chúng ta phải bắt đầu từ đây từ chốn hèn hạ nhất trong xã hội. Tôi có nhiều lợi điểm và tự do hơn để làm điều này so với các các tu sĩ địa phương, bởi vì họ luôn bị thường xuyên theo dõi và chịu áp lực thường xuyên từ các nhóm trung thành với đảng và nhà nước.

Hầu hết mọi người Việt Nam, và người Công giáo nói riêng đã phải đối mặt trong những năm gần đây vì những khó khăn không rõ của nước Pháp <vì kinh tế suy thoái> . Một số trẻ em đã lớn lên quá nghèo đến nỗi không thể cắp sách đến trường. Vì vậy, nhiệm vụ bất khả thi chăng ? Chắc chắn không phải. Bởi vì đây  là một nguyên tắc cơ bản, không thể tránh được. Xã hội Việt Nam như là một tổ ong. Phải được thực hiện để tạo ra những nỗ lực to lớn hơn , triển khai theo tinh thần đoàn kết dân chúng lẫn tôn giáo để giúp đỡ cho trẻ em có hoàn cảnh khó khăn và thất học. Nhiệm vụ của họ là phải tổ chức các lớp học miễn phí từ hạ tầng khu phố, đến các giáo xứ. Phải cho thấy hiện thân của Giáo Hội thật bao dung. Những "lớp học tình thương" phải chăng là những bằng chứng hùng hồn của sự cống hiến, nơi mà hàng trăm trẻ em quá nghèo có được cơ hội học hành để mang lại tương lai sáng hơn.

Tôi không nói nhiều về Thiên Chúa và Chúa Giêsu. Điều này là bình thường, như tôi từng thảo luận với người Việt Nam. Tôi giải thích cho họ biết, tuy nhiên, cần phải tôn trọng lẫn nhau. Nhiều cán bộ, đào tạo trong khuôn khổ cộng sản tiếp tục xem Giáo Hội và người Công giáo như là một "điều ác nhưng  cần thiết". Mong muốn của tôi là để khôi phục lại sự niềm tin của họ vào chúng ta, trên cương vị một linh mục Công Giáo, để thuyết phục và cho họ hiểu về ý định tốt của chúng ta. Trách nhiệm này rất là nặng nề, mất rất thời gian cho họ hấp thụ. Về cơ bản tôi tin rằng Giáo Hội sẽ đóng vai trò quan trọng và có ảnh hưởng năng động nhất ở châu Á. Tôi cũng ngưỡng mộ những nỗ lực của Giáo hội Phật Việt Nam đối với các trẻ bị bỏ rơi và đau khổ của xã hội. Đây cũng là nguyện vọng chung để cho phép chúng ta phá vỡ các bức tường ngăn cản còn lại, hữu hình và vô hình. Giáo Hội Công Giáo tại Việt Nam không thực sự cần tới những nền tảng cứng nhắc như đá hay những thành lũy chắc chắn như cổ thành mà chỉ cần có người Chủ Chiên Xuất xắc. Những phần khác còn lại sẽ theo sau ...


* * *
*





February 21, 2013

Cha Jean Houlmann ~ Một Ân Nhân của Đồng bào Trại Tị Nạn Đường bộ Việt Nam...

Cha Jean Houlmann tại Cư xá của Bệnh Viện Trại tị nạn đường bộ Site 2 south 1986
Cha Jean Houlmann, sinh ra tại một thị trấn nhỏ St-Ursanne thuộc miền đông bắc nước Thụy sĩ,  một Cha dòng Dominican....

Cha đã đến với trại tị nạn đường bộ Việt Nam tại Site 2 south từ năm 1986....sứ mệnh của Cha rất đơn thuần...gần gũi với người tị nạn...lắng nghe ...xoa dịu những đau khổ của người tị nạn...Đặc biệt ngài chú tâm cho các trẻ em không thân nhân đi cùng, minor, hay mồ côi...

Lúc đầu ngài phải share đi chung 1 xe với cha Pierre Ceyrac...nhưng sau đó ngài tự túc và đi một mình bởi vì hai cha có những chương trình nghị sự khác nhau.  Khác với mọi cha, Cha Jean chỉ focus vào trại Việt Nam mà thôi, Ngài dạy lớp Pháp văn , ngài ủng hộ những hoạt động của Liên đoàn hướng đạo trại, trường học của trại, chùa Phật giáo Khmer Krôm, chùa Vạn Hạnh, hội người Hoa, người Chàm, bệnh viện ... Thỉnh thoảng Cha dâng lễ đồng tế với các Cha khác vào những dịp lễ trọng mà thôi, hoặc khi Cha Pierre vắng mặt...Mục đích của Cha không phải vào trại vì cộng đồng công giáo hay nhà thờ Emmanuel, mà cha cố tình len lõi vào nếp sống thực tế hàng ngày của dân tị nạn...Ngài ăn và uống với mọi người....ai mời ngài dùng gì..ngài không bao giờ từ chối.  Ngài thích bánh mì Việt nam ở trại mình...ăn với cá mòi trộn với ít hành củ và muối tiêu...Ngài thích cà phê "phin" của các quán trong trại và vào những buổi trưa hè, ngài thích 1 ly nước chanh xí muội với nhiều đá, hút thuốc đen của Pháp hiệu Gauloises...kẹt lắm ngài mới hút của Thái.

Cha Jean Houlmann dự tiệc sinh nhật của Lương Chương Thông.
Cha Jean giản dị, trầm lắng , nghe nhiều hơn nói, từ tốn...nhưng rất năng ̣động đến nỗi nếu ngài nhờ làm gì , mà người đó chập chạp thì ngài không vui....nói tóm lại đôi khi ngài hơi nóng tánh.
Dường như ngài trở thành một công chức làm việc trong trại...thứ hai tới thứ sáu...thậm chí luôn cả cuối tuần nếu Cha Pierre hoặc các cha khác không vào dâng lễ  được...cứ mỗi sáng cha vào để dạy lớp Pháp văn, sau đó Cha đi thăm hội đòan hay thăm chùa , hay một gia đình nào đó...tới khỏang 2 giờ chiều , cha về nghĩ trưa tại cư xá bệnh viện, khỏang 3 hay 4 giờ chiều Cha lại xuống trại, lúc này lũ trẻ đã tan học và tụ tập quấy quít theo Cha, đứa thì bập bẹ vài câu tiếng anh, tiếng pháp học ở trường, đứa thì mắc cỡ nhưng cứ đi theo ngài như chừng coi chừng cái gì đó cho ngài...hay lắm lúc ngài dẫn cả bọn vào quán khao cho một chầu nước chanh xí muội...vui lắm.  Những lúc đó nhìn Cha với những nếp nhăn của cuộc đời nhưng lúc nào ngài cũng nở nụ cười cả...bọn nhỏ còn đòi cha mẹ chúng làm sinh nhật và mời cha về nhà chúng....những lúc như vậy ngài đem vào vài hột gà luột, bánh mì Hamburger, sandwich, bơ, cheese , kẹo, bánh gateau...làm cho đám trẻ ngây ngất với những món Deluxe này...

Cha Jean Houlmann đang đãi các em Boy scout nước đá xí muội  vào trưa hè


Ngài có một đứa trẻ mà ngài xem như con nuôi, đó là Hòa Chảy <Lương Chưưng Thông>, Ngài thương Hòa Chảy, vì nó nhỏ nhưng rất lanh lẹ và hoạt bát, Chảy nói tiếng Anh rất hay so với cái tuổi của nó...Hòa Chảy còn xung phong làm Bus boy cho bệnh viện, đi phóng loa gọi bệnh nhân lên gặp Bác sĩ hay chuyển đi bệnh viện Khao I Dang, cứ có việc gì về liên lạc thì Hòa Chảy tung tăng phóng nhanh bằng chiếc xe đạp của Bệnh viện <Limousine đó>....Ngoài ra Hòa Chảy chỉ tới trại và sống với Mẹ của Chảy mà thôi.  Nay Hòa Chảy định cư tại Úc Đại Lợi...
Phần thưởng lớn nhất mà ngài tặng cho ai xứng đáng, hay ngài thích sau mỗi lần Ngài trở lại từ Pháp hay Thụy sĩ đó là một cái đồng hồ hiệu SWATCH a swiss-made watch , trông đơn giản nhưng rất elegant...như Cha Jean vậy.

Ngài ghé tai nói nhỏ," Cha sẽ ở lại trại đêm này
 để mừng Chúa Hài Nhi ra đời với tụi con..." .
Từ khi trại tị nạn hiện hữu tới lúc này, chưa có một Volunteer, hay bất cứ một người ngoại quốc nào dám ở lại qua đêm trong trại...thứ nhất đó là luật của MOI Bộ nội vụ Thái và Task Force 80, thứ nữa vì tình hình an ninh không lường trước được cho nên ngũ qua đêm trong trại là tối kỵ. Vậy mà đêm Giáng sinh năm 1986, sau khi làm lễ đồng tế với Cha Pierre xong, Ngài ghé tai nói nhỏ," Cha sẽ ở lại trại đêm này để mừng Chúa Hài Nhi ra đời với tụi con..." ...tin lan đi một cách nhanh chóng nhưng thận trọng bởi vì lính Thái mà biết được thì Cha sẽ bị phiền lắm...suốt đêm đó nhà thờ vui tưng bừng, nào là kịch hoạt cảnh, ca hát, tụ họp quây quần bên Cha...đám trẻ con thì thôi...chúng thức đêm với người bạn vĩ đại của chúng.  Chắc hẳn ̣đây là một kỷ niệm khó quên cho nhiều người.
Rồi thời gian qua đi, trại tị nạn đường bộ được "tái sinh" thêm một lần nữa...các phái đoàn của các quốc gia đệ tam trở lại phỏng vấn thâu nhận người tị nạn.  Cha Jean cùng các Cha khác làm việc không ngừng với những gia đình cá nhân bị khúc mắt, hay đánh rớt bởi các phái đoàn.  Cha Jean thì lo các Hồ sơ đi Pháp, Thụy sĩ , âu châu...rồi ngay cả đi Mỹ , Canada, Úc đại lợi....hình như ngài có lobby rất mạnh , nhất là phái đoàn Hoa kỳ...case nào Cha nhận đưa lên cho JVA hay INS, thì hầu như ̣90 phần trăm sẽ được chấp thuận....
Người tị nạn còn thấy cha thỉnh thỏang ghé lại Ban Thai Samat để trò chuyện với các nhân viên di trú đang làm việc ở đó....Ảnh hưởng của Ngài rất mạnh nhưng không ai rõ từ đâu mà Cha Jean có được sự hậu thuẩn đó.
Dần dần người tị nạn lên đường định cư sắp hết trại...có thể nói chúng ta đã bỏ ngài lại đàng sau mình...và với ngài đó là một điều mong ước của ngài, những gì ngài đã làm cho chúng ta.....





January 04, 2013

Các Cha Giữa Những Người Tị Nạn

Hình ảnh các cha và người tị nạn đường bộ Việt Nam tại biên giới

(Photo courtesy of Trinh Huy Chuong)


Cha John K. Bingham và Cha Pierre Ceyrac đồng tế tại nhà thờ Emmanuel
Thầy Khởi giúp lễ
Site 2 - 1986

Cha Jean Houlman uống nước giải khác với nhóm Scout tại Site 2 -1986

Cha Jean dự tiệc sinh nhật của Hòa Cháy (Luong Chuong Thong ) tại  Site 2 South
- 28 Aug 1986

Cha John K. Bingham, Cha Pierre Ceyrac va cha Jean Houlman đồng tế tại nhà thờ Emmanuel
Site 2 - Christmas  1986

Cha Pierre, Cha Jean va đại diện giáo xứ  Emmanuel

Cha Tom đang thăm gia đình chị Kho, một người Chàm với 6 đức con nhỏ 

Cha Tom giửa những gia đình người Hoa - Site 2 South 1986

Cha Tom va Cha Pierre và ban đại diện trại site 2


 
Design by Free WordPress Themes | Bloggerized by Lasantha - Premium Blogger Themes | Best WordPress Themes