February 28, 2015

Hồi Ký chị Minh Kha - Hình ảnh 10-25

Chị Minh Kha trong những ngày còn lại đã soạn những bức ảnh thời tị nạn để gởi lại đây. Những tấm hình chị nói không ý nghĩa với nhiều người, nhưng vô giá với chị, và có thể là kỷ niệm quý báu của ai đó. Xin post lên đây để mọi người cùng coi.

(Hình đánh số thứ tự, với chú thích của chính chị viết trong tờ note ngay phía dưới hình.)


#10


#11:

#12

#13

#14

#15

#16

#17

#18: Các bạn là ai?

#19: Các bạn là ai?

#20: Các bạn là ai?

#21: Các bạn là ai?

#22: Các bạn là ai?

#23: Các bạn là ai?
#24


25: Các bạn là ai?

February 20, 2015

Hồi Ký chị Minh Kha - Hình ảnh 1-9

Chị Minh Kha trong những ngày còn lại đã soạn những bức ảnh thời tị nạn để gởi lại đây. Những tấm hình chị nói không ý nghĩa với nhiều người, nhưng vô giá với chị, và có thể là kỷ niệm quý báu của ai đó. Xin post lên đây để mọi người cùng coi.

(Hình đánh số thứ tự, với chú thích của chính chị viết trong tờ note ngay phía dưới hình.)

*******************
Hưng mến, cuối cùng chị đã soạn xong mớ hình.
Gửi em tất cả 41 tấm. (Chị làm mất 4 tấm, giữ lại 5 tấm thấy không cần gửi.)

Tất cả 41 tấm đã được chụp tại Thái Lan trong khoảng thời gian từ December 1982 khi JVA bắt đầu xuống trại NW82 làm việc, cho tới February hoặc March hoặc April 1983, không nhớ rõ. Chị chỉ nhớ là May và June 1983 hình như chị không còn thích chụp hình nữa.

Hôm nay, 30 tháng 4 năm 2013, chị xin ưu ái tặng Hưng tất cả 41 tấm hình này, xem như một món quà nhỏ cho em, là một tị nạn đường bộ khác.

Chị thực sự cũng mới biết em đây thôi, tuy nhiên thấy công việc em làm với Blog VNLR của em, và thấy em là một người dễ mến qua liên lạc email và điện thoại, chị thấy không còn ai tốt hơn để chị trao lại các tấm hình này.

Chị biết em sẽ trân trọng các tấm hình này như chị đã từng làm suốt trong 30 năm qua. Bởi chúng là dấu tích xa xưa của một phần cuộc đời của những con người tị nạn đường bộ như em và chị (dù em với chị khác trại), và bao tị nạn đường bộ khác nữa.

Nếu em post hình chị xin em một điều là nhớ không bao giờ để tên chị xuất hiện trên internet. Khi nào chị ra đi vĩnh viễn rồi thì em post sao cũng được. Cám ơn em chú ý điều này.

Chị hi vọng em có thể dùng được ít tấm cho Blog tị nạn của em, chị cũng mong những người trong hình thấy lại được hình của họ trong những tấm hình này

Em giữ hình lại, không cần gửi trả chị. Hôm qua chị đã nhờ người ở đây scan và bỏ tất cả 41 cái hình ấy vào Picture Folder trong máy laptop của chị.

Chĩ sẽ gửi em một email khác giải thích các hình.

Lúc trưa nay chị đã đi ra post office mail hình cho em rồi đó.

Thân ái, Minhkha

********



#1



#2



#3

#4

#5


#6



#7


#8




#9




February 13, 2015

Hồi Ký của chị Minh Kha - thương những người dân miên hiền lành

Hồi tưởng lại những ngày ở bên đất miên, mình đi sang nước người ta như vậy cũng là một hình thức
nhập cư bất hợp pháp. Nhưng lúc đó mình đâu để ý làm gì, chỉ lo vượt biên mà thôi, mấy ông dẫn đường người miên chủ động đưa mình vào đất nước của họ để lấy tiền mình, vậy thì mình chỉ việc đi thôi, còn suy nghĩ vớ vẩn chi nữa cho nó mệt.

Như kể với em, chị đi hai lần, lần đầu không lọt phải trở về Saigon rồi đi nữa. Chị không bao giờ ghi xuống nên hôm nay không thể nhớ rõ các chi tiết, không giống như em, em nhớ rõ về cuộc hành trình của mình.

Có một điều chị muốn nói với em, chị thương người dân miên lắm, trên suốt đường đi của chị trong cả hai chuyến chị đã gặp bao nhiêu người chất phác hiền lành tốt bụng, họ có thể ở trong một ngôi nhà khang trang ở Nam Vang, hay trong một căn nhà sàn nghèo nàn ở vùng quê hẻo lánh, hay họ sống trên ghe ban ngày và tối mới về ngủ trong căn chòi lá ven sông, v v ... Họ là những gia đình mắt xích nằm trong đường dây của mấy người dắt đường dùng làm nơi dừng chân chờ xem tình hình biên giới thế nào rồi mới đi tiếp.

Cho tới hôm nay nghĩ đến tất cả những người này, chị vẫn thấy lòng xao xuyến một mối thiện cảm, và biết ơn nữa, và chị ước mơ vẩn vơ có ngày được gặp lại họ để tạ ơn. Vì lúc đó mỗi phút giây chị sợ bị bắt dọc đường, thì họ đã cho chị tá túc với tất cả tình người đằm thắm, mộc mạc, đơn sơ, không hãm hại, không phản trắc, không vụ lợi.

Ngay cả mấy ông dắt đường của chị cũng vậy, họ tốt quá, họ lấy của chị đâu bao nhiêu, lần đầu chị đi tốn có một chỉ vàng, lần thứ hai đi với Đức tính ra mỗi người cũng chi phí chỉ có một chỉ vàng dọc đường mà thôi. Họ lấy ít tiền như vậy thì họ cho mấy gia đình kia được bao nhiêu, trong khi thường là phải ba cây một người như em biết.

Chị nghĩ chị có phước quá em ạ, không có tiền mà vẫn đi vượt biên được như ai. Nghiệm ra ngoài may mắn, nói rành tiếng mien là điều đã giúp chị rất nhiều để thực hiện ước mơ.

Cho nên bây giờ chị cảm thấy mình sẵn sàng học nói tiếng miên lại, cho vui vì bây giờ rảnh quá. Chị ghét mấy thằng lính miên tàn nhẫn ở biên giới, nhưng chị vẫn thương những người dân miên hiền lành trong nước. Hai loại người này đâu thể bỏ chung vào một giỏ, phải không em? Ngoài ra suốt đời lúc nào chị cũng mê học sinh ngữ, dù bây giờ đã già quá rồi, và bạn chị luôn chọc chị là một professional student.

Minhkha

****

Mấy người miên tốt chị gặp dọc đường toàn là các nhà của  đường dây, chị trốn trong nhà họ, chứ chị
(Hình minh họa) Một gia đình Khmer tị nạn tại Site 2 - 1984
Photocourtesy of Tri Le
đâu dám héo lánh nói chuyện với ai  khác. Họ tốt lắm, đối xử tử tế, ăn cơm chung và tối cho mình ngủ chung mùng với con cái họ.

Ở tù Nong Chan thì đàn ông thơ ca nhưng chị tình nguyện theo lời khuyên của mấy anh vì ra ngoài ăn uống sướng hơn lại không bị  đòn bất tử. Para cũng dễ chịu để chị đi ra thơ ca, thường là lao động cho  dân miên, trong khi mấy anh đào giếng hay đào hầm cầm tiêu thì chị nhổ cỏ dại, rồi  nhặt rau dền dại mọc rải rác đầy đường để tới trưa ăn cơm luộc lên cho có món  rau. Dân miên tử tế, cho gạo và cho mượn nồi nấu, chén bát, đôi khi cho mình một con cá khô.

Một hôm tụi chị đi làm cho một nhà kia là nhà  của một lục thum cao cấp hơn thằng Phay lục thum gác tù. Đất chung quanh  nhà rộng cần làm cho sạch vì nhiều bụi cây và cỏ dại. Nhà có lính miên
gác vì là nhà lục thum mà. Cô vợ của lục thum này trẻ đẹp gọi chị vào  trong nhà ngồi nói chuyên, phòng ngủ của cô ấy có giường với mùng bằng vải tuile màu hồng, gối satin thêu cũng màu hồng, người cô thơm phức mùi nước hoa.

Cô ấy tử tế lắm, hỏi thăm cuộc sống trong tù ra  sao. Chị thấy cô hiền lành nên vừa khóc vừa méc hết chuyện tị nạn bị lính miên vào tù đánh đập, và méc cả chuyện đàn bà bị hiếp dâm. Cô ấy nói sẽ
nói cho ông lục thum chồng cô biết. Rồi cô thấy cái sà rông chị đang mặc rách  nát hết rồi, vì đâu còn quần áo khác, cô cho chị một cái quần đen cũ và một cái  áo sơ mi ca rô cũ xanh dương đậm có kẻ sọc nhỏ đỏ và trắng, cô nói đi vào nhà tắm của cô thay liền, cô nhỏ người giống chị nên chị mặc vừa.

Sau ngày đó nạn hiếp dâm trong tù bớt hẳn nhưng tụi lính còn tiếp tục đánh đập tụi chị. Rồi lúc đó có một thằng para muốn coi bói, anh An đâu là thày bói mà giả bộ hên quá nói trúng cho nó nó khoái
lắm. Anh An bảo nó từ giờ trở đi mày phải ăn ở nhân đức không đánh người nữa thì mới không bị tai vạ trở lại. Thế là từ đó tụi chị cũng bớt bị  đòn.

Không khí tù dễ thở như vậy được một hai tuần thôi là tụi chị đi sang nhà thương Nong Chan.


Minhkha
2/25/13

February 09, 2015

35 Years Ago this day: Going Into Battle With The Khmer Rouge


KimGooi Photojournalist

Going Into Battle With The Khmer Rouge
THE NATION REVIEW, EXCLUSIVE, BANGKOK, Saturday Morning, February 9, 1980










January 29, 2015

Hồi Ký của chị Minh Kha - Chuyện kể về NW82


NW82 camp- 1982- Photo courtesy of David Devoss
Chị Minh Kha lúc đương thời kể rất nhiều về trại NW82, chị cũng kể lại trong những email này, xin post lên đây nguyên lời văn của chị để mọi người cùng hiểu thêm thời gian tị nạn ngày ấy


Chị đọc bài của ông Phước thấy viết toàn những chuyện có thật, còn học thêm vài điều mới về các anh bộ đội. Ống ấy vào trại NW82 vào July 1982, mà trại đã mở cửa từ January 1982 để đón nhận đám 50 người tụi chị từ tù Nong Chan sang và vài đám tị nạn khác từ các tù khác như Nong Samet v v, bây giờ lâu quá rồi nhiều chi tiết về tên trại, tên người, số người, về ngày tháng v v, chị không thể nhớ chính xác. Lúc đầu trại chỉ có vài trăm người nhưng cứ cách vài ngày lại có xe chở thêm tị nạn từ những tù khác đến. Khi đã có khoảng 1600 người thì 30 cái lều không còn đủ chỗ chứa tị nạn mới nên lính Thái cho dựng thêm mấy cái nhà tranh lớn trong đó có giường tầng. Con số lúc ấy như Hưng biết lên tới 1800. Chị biết Hưng đã từng mơ ước mình đã được là một trong những người "tốt số" mới đến ấy ...


Ban đầu tụi chị nằm ngủ dưới đất, không nhớ bao lâu sau thì Hồng Thập Tự hay ai đó cho chở các cây tre vào và lính Thái bào đàn ông trong trại làm giường ngủ cho tất cả mọi người, loại giường tre em đã biết chạy dài từ đầu này tới đầu kia của các lều nhà binh dã chiến mà người ta cho dựng lên để làm nhà ở cho tụi chị, và ở trong đó mỗi người được chia cho một chỗ vừa đủ rộng để nẳm. Mấy anh ấy làm giường xong thì không nghĩ tới việc dọn dẹp rác cho sạch sẽ mà để tùm lum giữa đường đi cho nên lính Thái bắt mọi người trở về lều chiều hôm ấy, rồi bắt ra xếp hàng có trật tự trước lều của mình, rồi chúng dùng gậy quất vào lưng từng người, nam nữ già trẻ lớn bé kể cả mấy chị đang mang thai cũng không ai thoát khỏi hình phạt. Đó là ngày mà bọn lính Thái đánh đập tị nạn cả trại em ạ. mà không thấy ông Phước kể. Lúc còn trong trại chị nghe nói có mấy anh mua thuốc lá hút bị lính Thái bắt được phạt họ bằng cách ngâm mình trong nước cống bẩn thỉu hôi hám nhiều tiếng đồng hồ.

Minhkha
***

Cuối 1982 ở ven rừng bom đạn pháo kích xảy ra hàng ngày tụi chị trong trại có thể chết bất cứ lúc nào nên JVA xuống trại NW82 làm việc với tốc độ chớp nhoáng, sau khi họ lập hồ sơ tị nạn xong thì khoàng 6 hay 7 nhân viên INS bay từ Mỹ sang Thái Lan xuống thẳng trại NW82 để phỏng vấn tị nạn chứ tị nạn trại tụi chị không phải có xe buýt đưa đi đâu phỏng vấn cả. Các anh đàn ông theo chỉ dẫn của JVA dựng lều làm việc cho INS ngay sát cạnh lều của JVA, giai đoạn này JVA còn ít nhân viên thôi vì hồ sơ intake của tị nạn đã lập xong. Chị nghĩ cả JVA cả INS làm viêc tổng cộng chỉ khoảng 4 tuần lễ là xong hết. Ngay sau khi tị nạn NW82 cuối cùng đã được INS phỏng vấn xong, thì riêng chị cùng với anh Bách cùng trại, chị và anh ấy đã được JVA giới thiệu để làm việc cho INS, phải đi theo phái đoàn JVA về Bangkok, và chị và anh Bách không bao giờ trở lại NW82 nữa. Anh Bách và chị là 2 người chọn ra từ NW82, nhưng khi INS bắt đầu làm việc phỏng vấn tị nạn trong trại này thì có thêm 3 thông dịch viên nữa được mang đến từ các trại tị nạn khác, để thơ khác chị kể thêm.


Cho nên tị nạn NW82 được chuyển qua Panatnikhom Transit Center ngày nào chị không biết cho đến vài tuần sau chị theo JVA xuống làm việc ở Panat mới có dịp gặp lại vài tị nạn NW82 họ mới kể sau khi JVA và INS đi khỏi thì chỉ 2, 3 ngày sau là mọi người được chở tới Panat. Mỗi lần xuống Panat làm việc chị chỉ quanh quẩn ờ căn nhà dành làm văn phòng cho JVA và đi thăm người quen ở các gian nhà của họ, ở gần văn phòng, chị đã không được nhìn thấy những nơi trong Panat mà Chương đã chụp hình.


Khi nào có dịp gặp Hưng ở Mỹ chị sẽ đưa Hưng xem tất cả những tấm hình về NW82 mà chị có. À, dĩ nhiên là không có hình chụp phía trong trại đâu nhé vì điều đó bị cấm. Với lại chị cũng có vài tấm chụp văn phòng JVA tại Panat và các bạn bè tị nạn ở khu vực sống của họ tại Panat nữa đấy.


Ngay ngày đầu tiên được chọn làm thông dịch viên cho INS, anh Bách và chị ngay lập tức bị cách ly khỏi tị nạn trong trại, không còn được phép nói chuyện với họ, và cũng không được sống trong trại NW82 nữa, mà phải đi theo JVA Team về sống chung với họ tại một căn nhà lớn trong một thành phố nhỏ trong lòng đất Thái lan, gần NW82. Rồi mỗi ngày thì buổi sáng xuống NW82 làm việc, xe van chạy khoảng nửa tiếng đồng hồ, buổi chiều xong ngày thì cùng đi về lại thành phố nhỏ. Chính là trong thời gian này chị đã mua một cái máy chụp hình. Tất cả các hình chị sẽ đưa cho Hưng xem là chụp từ máy của chị, những tấm có chị trong đó là nhờ người khác bấm.


Thơ chị chỉ nói về nước Mỹ xuống NW82 phỏng vấn tị nạn. Thực ra còn vài nước khác như Canada, Australia, vv ngày nào cũng xuống nhưng phần đông ai cũng chỉ muốn xin đi định cư ở Mỹ thôi.

Minhkha
***

Lúc tị nạn ra làm volunteer cho JVA thì tất cả các anh các chị đang dạy mấy lớp anh văn trong trại NW82 đều được ban đại diện trại đề cử ra làm thông dịch viên. Có năm sáu lớp gì đó mà chị được xếp cho dạy các em bé là lớp trình độ thấp nhất vì anh văn chị quá dở. Mấy anh chị kia giỏi lắm giỏi hơn chị nhiều mà không hiểu sao JVA lại chọn chị để làm thông dịch cho INS, em ạ. Thật là nực cười lúc ấy chị không thể tin điều đó là sự thật xảy ra cho mình. Sau này chị biết lý do nhưng sẽ kể em nghe khi khác. Anh Bách thì ngày xưa là sĩ quan trong quân đội hình như đã làm thông dịch cho lính Mỹ nên rất giỏi anh văn.


Vậy là Hưng làm cho JVA và đi xe buýt tới Banthai Samart, nói thực với em bây giờ liên lạc với blog của em thì chị mới tháy tên này lần đầu. Lúc từ nhà tù Nong Chan sang nhà thương, vào tháng 11 năm 1981, trước khi sang NW82, là lúc ICRC tới nhà thương lấy tên tuổi tụi chị và cho khám sức khỏe tổng quát, chị bị cận nặng mà không có mắt kính đeo nên được chở đi nhà thương Aran hai lần để đo mắt rồi lần sau đi lấy kính, chắc không phải là chỗ Hưng đưa tị nạn trại Hưng đi phỏng vấn.


Sau này khi JVA và INS đã xong việc phỏng vấn ờ NW82, vào tháng giêng 1983, thì 2 hay 3 nhân viên INS còn ở lại Thái Lan đi xuống hai hay ba trại khác, mà chị không nhớ tên nhưng cũng đâu đó dọc biên giới mà thôi. Anh Bách và chị theo JVA đi xuống trại tiếp tục thông dịch cho INS. Chị nhớ chỉ có một ngày thôi đi đến một trại kia chứa toàn unaccompanied minors, sáng đi chiều về. Hôm đó ông INS phỏng vấn một em trai 8 hay 9 tuổi, hỏi nó tại sao nó còn nhỏ mà đi vượt biên đường biển một mình mà cha mẹ không đi theo, nó trả lởi má con kêu con xuống ghe đi trước với mấy chú rồi má con ở nhà lo cho người ta đi vượt biên đã rồi má con sẽ đi sau. Ông INS tức giận đỏ mặt quay qua nói với chị cha mẹ VN thật ích kỷ và nhẫn tâm bỏ rơi con mình cho nó đi lênh đênh trên biển, một là nó chết dọc đường hai là nó sống sót sau này đủ tuổi sẽ làm giấy tờ bảo lãnh cha mẹ nó qua Mỹ bằng đường chính thức. Ông ta nói these parents should be put behind the bars. Trại này như vậy giữ các em unaccompanied minors của đường biển mà thôi hay cả của đường bộ nữa, chuyện này chị không biết. Lúc đó làm việc tiếng Anh dở quá mà thân phận mình là tị nạn cũng "sợ" mấy ông bà INS quá đâu dám nói chuyện gì ngoài thông dịch như một cái máy.


Vài ngày khác làm việc ở một trại khác chứa tị nạn cả lớn cả nhỏ, cũng sáng đi chiều về. Các gian nhà tranh dành làm phòng làm việc cho INS ở ngay phía ngoài trại, tại đây chị có chụp chung một tấm hình vói ông INS "nghịch ngợm" đội chiếc nón lá VN, sẽ cho em xem. Đến giờ ăn trưa được nghỉ mọi người có thể ăn cơm trong quán ăn lớn bán đủ thứ, mà trong quán này có ti vi người ta chiếu phim bậy bạ cho mọi tị nạn trong trại già trẻ lớn bé cùng xem trong khi họ ăn cơm! INS, JVA, anh Bách và chị cùng đi ăn trưa ỏ cái quán khác cũng trong phạm vi trại, có bàn và ghế tre dài ngoài trời. Lúc đó ngày nào ăn gì cũng thấy ngon. Một buổi sáng xuống trại đó làm việc INS và JVA được báo cáo tình hình nghiêm trọng là tối hôm trước một hay hai tị nạn đã tự sát bằng cách tự thiêu, hay tự đâm dao găm vào bụng. JVA lúc này nói cho chị biết trại này chứa những tị nạn bị lọt lại không nước nào nhận, cho nên họ tức giận và tuyệt vọng. Nhưng đến giờ ăn cơm ông INS hôm trước đội nón lá không sợ và lại rủ chị đi ăn cơm ở quán ngoài trời, sau đó JVA nói chị phải cẩn thận hơn vì nhiều tị nạn bị lọt lại rất oán ghét mấy ông INS, họ có thể làm hại các ông ấy và hại mình luôn.


INS không xuống Panat mà chỉ có JVA thôi. Lúc này anh David ? đã thôi làm và chị Pat? bây giờ làm team leader. Hôm đó có nhân viên JVA là anh John Whysham xuống, không có chị Pat thì phải, vào buổi sáng khoảng 10 giờ có một hay hai tị nạn đến văn phòng JVA và đứng ngay dưới sân trước văn phòng tự thiêu hay tự sát bằng dao đâm vào bụng, lúc ấy chị xin phép John đi thăm bạn trong trại nên không chứng kiến, sau đó có người chạy lại báo thì chị chạy gấp về văn phòng nhưng lúc ấy không còn thấy gì. Anh John từng có bạn gái VN và rất thương tị nạn VN, sau vụ này anh nói với chị anh buồn lắm vì thấy mấy người bị lọt lại hành động hơi quá đáng không hiểu nước Mỹ có chính sách của họ không thể nhận mọi người được. Lúc ấy chị mới được biêt mấy người vừa tự sát là những ngời bị lọt lại, như vậy Panat không chỉ là transit center mà còn chứa những người bị lọt lại nữa, cùa riêng NW82 hay cả các trại khác?

Minhkha
***


 
Design by Free WordPress Themes | Bloggerized by Lasantha - Premium Blogger Themes | Best WordPress Themes