September 25, 2016

Không những là Hội Ngộ mà là Đoàn tụ nữa...Welcome Ban Thad...

Hội Ngộ Gia đình tị nạn đường bộ

1-3 July, 2017 Westlock, Alberta, Canada

"Duyên hi ng, đc cù lao, Bên tình bên hiếu bên nào nng hơn?"

(Trích “Truyện Kiu”)

Hội ngộ? Địa điểm , thời gian??? v.v và v.v:

Hội ngộ , như trong Kiều đã vỏn vẹn gói ghém trong 1 chữ: Duyên. Nếu mình có duyên thì sẽ gặp lại...ngoài ra, có 1 yếu tố không kém phần quan trọng đó là: Tâm hay nôm na lòng... Nếu mình có hai chất tố đó..chắc chắn người sẽ gặp ngừời..ta sẽ gặp ta...

Tổ chức, thật sự mà nói, không có ai đứng ra tổ chức cả...vì mỗi, một và tất cả mọi người chúng ta đều là người tổ chức, nếu đồng tâm hiệp lực , chắc chắn sẽ đông, vui và "hao"...hơn..
Địa điểm: ngày xưa địa điểm và không gian quả là nan giải vì phương tiện giao thông rất khó khăn và hạn hẹp...ngày nay, cũng vậy chứ không hơn không kém, nhưng không phải vì xa hay đi lại khó khăn mà vì thời gian không cho phép ...kinh nghiệm lần hội ngộ vừa qua, hay bất cứ hội ngộ nào, gia đình, bạn bè, hội đoàn, thầy cô bạn cũ trường xưa vv...Có Hội ngộ tổ chức ngay trước sân nhà mình, mà mình không thể tham gia được...ngược lại có nhiều người từ muôn dặm tưởng chừng không thể về được...thì lại có mặt...thậm chí có bạn bay từ Calgary về Montréal , xuống phi trường 8 giờ sáng, lấy taxi chạy tới hội ngộ....chỉ hiện diện tay bắt mặt mừng vỏn vẹn 4 -5 tiếng đồng hồ...lại phải bay về chiều hôm đó....<cảm ơn anh ĐN>...rất nhiều bạn không biết chuyện này...nhưng qua đây xin anh biết là có nhiều người cảm phục cái Tâm và lòng của anh đó...
Ảnh minh họa ...lượm từ web...
Thầy Thành qua một tấm hình của anh em đăng trên Facebook, khi có một cái họp mặt nhỏ ở Toronto tháng bảy vừa qua đã có nhã ý mời ACE và đồng bào Trại về Khuôn viên của Tu viện Tây Thiên để Hội ngộ <xin xem thơ mời về Hội Ngộ của Thầy http://ttnbg.blogspot.ca/2016/09/invitation-announcement-thu-moi-cua.html >, mặc dầu địa điểm này không thuận tiện cho nhiều người lắm...Tuy nhiên xét về mặt ý nghĩa mà nói, đây là chỗ có những điểm rất gần với Trại tị nạn đường bộ của mình...xa thành phố, không xa hoa, khiêm nhường, thanh tịnh, rộng rãi, trống vắng, rất thiên nhiên và phóng khoáng...đêm xuống trên là những vì sao <đặc biệt Sao Bắc Đẩu-North Star-nhìn rất rõ và rất sáng> dưới là đất còn giữa ta với ta...thiết nghĩ là nơi mà mọi người có thể nhóm lên những cụm lửa trại hay lửa lòng mình ,mà ngồi quây quần tha hồ mà hàn huyên, tâm sự cho “thỏa chí bồng lai”, được biết Thầy Thành sẽ khoản đãi cả trại mình bằng những bữa cơm chay của nhà Phật, âu đây cũng là dịp cho mình có dịp thử gastronomy , vegetarian....

Hình như lần đầu tiên trong lịch sử nhân loại <nghe cho nó oai?>...lần đầu tiên có một hội ngộ ngay trong sân nhà Phật...cũng như nhà thờ, mosque,...cửa nhà Phật là nơi Từ bi, Hả Xỉ, tịnh độ...có người còn nói "trong lòng ai ai cũng có Phật" , Cha Pierre Ceyrac, Cha Jean Houlman, Cha John, Cha Tom...là những vị dấn thân mình giúp đỡ tất cả mọi người, không phân biệt tôn giáo, sắc tộc, ... Interfaith is all..

Cũng nhân dịp này, chúng ta sẽ tổ chức du ngoạn những danh lam thắng cảnh của địa phương như Banff , Lake Louise , Jaspar....đây cũng là những nơi du lịch iconic của Canada mà mấy khi có dịp chúng ta đi qua....Những ngọn núi phía Tây của Canada sẽ đưa mình về lại dãy Dongrek ngày nào...

Thời gian là yếu tố, quả không sai...nếu có những điều gì đó không thuận lòng người và lòng trời...nên đổ tội và lỗi cho Thời gian....một con quái vật mà Thượng đế đã cố tình tạo ra song song với vũ trụ và vạn vật...mà dường như ít ai nhận ra đó là hung thủ của mọi chuyện từ xấu tới tốt....Thời gian sanh chúng ta ra và cũng chính thời gian cũng đưa chúng ta đi về viên mãn... Thời gian là cái freeway một chiều...hắn bay đi mà không bao giờ trở lại , cho nên thời gian cũng có thể là độc tố đó...Hội ngộ là chuyến tàu đi ngược giòng thời gian...vì có hội ngộ thì chúng ta mới có cơ hội cùng nhau tìm lại hay quay về với quá khứ...”và con tim đã vui trở lại”....dù chỉ là khoảnh khách và tạm bợ...nhưng đâu đó cũng là 1 hình thức therapy để chữa lành những vết thương mà thời gian đã và đang cố tình khắc nghiệt giày vò, làm cho mình nhận không ra mình vì “những nếp nhăn của thời gian”... “thân tôi nay hoen rỉ thôi lắm thương”
....Ý nghĩa Đoàn viên trong Truyện Kiều...Tay bắt mặt mừng...thương thương tủi tủi...

Trở lại thực tế, không có khoảng thời gian nào là “perfect” là hoàn hảo hay “ideal” cả, là đúng thời điểm cả, bạn và tôi, ai cũng phải nặng nhọc bương chải, kiếm sống, ...dù bạn có làm hay không làm, làm cực hay làm nhẹ đi chăng nữa....mình còn có những lo lắng, trách nhiệm khác, con cái , gia đình  việc làm, kế sinh nhai....có anh bạn tâm sự như sau, anh ta có restaurant, “lúc you lấy vacation hay nghĩ cuối tuần thì tui phải làm, bởi vì lúc đó you mới đi ăn mà phải không?..” cho nên thú thật mà nói, không có thời gian nào mà hoàn hảo hay phù hợp cho tất cả hết...thiệt là khó khăn để chọn một thời gian tốt cho mọi người..

Cái tuần mồng 1,2 và 3 tháng 7 2017 rơi vào long weekend của Canada và Hoa kỳ..mùa hè, học sinh đã nghĩ hè, khí trời tương đối dễ chịu...nhưng ngược lại đối với các ACE bè bạn từ Úc châu thì ngược hẳn??? Down Under mà...Tóm lại, quy luật của ông trời đã tạo, không tin thì giờ phải tin, Zin and Zen, mất cái này được cái kia....chỉ mong ai ai cũng có cái Tâm và cái lòng để rồi cùng có duyên thì Hội ngộ mới được mỹ mãn...

Ba năm trước, vài ba anh chị em ở Montréal, thoạt đầu chỉ định nhóm mặt nho nhỏ giữa những người được các tổ chức hội đoàn tại địa phương bão lãnh qua đây..sau hơn 30 năm lo làm lụng, hoc hành...chợt có người giựt mình, ngoảnh đầu lại thì thấy chiều xuống rồi, gần 35 năm , mình chưa có cơ hội để nói lên hai chữ “cảm ơn” đến những người đã giúp , cưu mang, lo lắng...cho mình...cho gia đình mình...cho nên họ đã nhoi nhóm lên cái ngày họp mặt đó, cái ý tưởng đó đột nhiên được các ACE khác khắp nơi hưởng ứng và góp ý tạo thành 1 cái dịp chung cho cả trại...thế là ACE gia đình tị nạn đường bộ hợp lòng lại, tạo thành một cái “hộ ngộ” cho nhau, vì nhau...và cùng nhau nghiêng mình đốt những nén nhang thành khẩn để tạ ơn những vị Ân nhân của mình nay đã qua đời mà mình chưa kịp có cơ hội để thốt lên tự đáy lòng và cúi đầu cảm ơn các vị khác còn sống xung quanh ta...Những nghĩa cử truyền thống đó là sự khác biệt của người Việt Nam và các sắc dân khác...Ông Lionel Rosenblatt, nguyên giám đốc điều hành của Refugee International, và sau này ông ta còn làm trưởng JVA World-wide, có tâm sự như sau " I have never seen or heard any appreciation from other people than you...Only your group has approached and showed your gratitude"

Kỳ hội ngộ lần này, ngoài những khuôn mặt “cũ”  thân thương năm nào đã gặp nhau ở Montréal <2013>  hy vọng sẽ có nhiều khuôn mặt “cũ” mới sẽ về để họp mặt nữa...
Đặc biệt hội ngộ lần này sẽ có quý ACE bà con Ban Thad , sẽ cùng về tham dự , Ban Thad và VNLR nói cho cùng ví như hai anh em sanh đôi...người ra trước kẻ sanh sau...cách nhau gần cá chục năm..<không biết có người Mẹ nào mà chịu lâu vậy chứ ?? >...Nói đúng ra Ban Thad là trại cuối cùng của VNLR . Cho nên dịp này vừa là Hội Ngộ mà vừa là Đòan tụ cả nhà VNLR...

WELCOME HOME BANTHAD’ers....

Để tiện việc sắp xếp,  trong tinh thần tương trợ, dưới đây là một số ACE tình nguyện giúp đỡ trong việc tổ chức.

Host và chủ tọa: Thầy Thích Thiện Tâm <aka: Thầy Thành>, nguyên Viện trưởng Tu viện
Tây Thiên, Westlock, Alberta,Canada <trước ở trại Thầy Thành khởi công xây dựng Chùa Vạn Hạnh của trại> cũng là nơi Hội ngộ sẽ được diễn ra.

Nhóm tổ chức sơ bộ gồm có:
- Góp mặt đặc biệt từ Ban Thad<xin mời các ACE cùng nhau mỗi người một bàn tay...>
Dominica Lee
Tino Do
-Miền đông Canada và Québec
Mai Văn Hùng
Chương OPD  
Quân
- Toronto, Ontario và phụ cận
Anh Lê Thế Phụng
-Edmonton, Canada
Kim Lệ
-Calgary, Canada
Đào Nguôn
- Miền Tây Canada và Vancouver, BC
Trịnh Bửu Quang
- Tây bắc Hoa kỳ và Seattle, Washington state
Nguyễn Hưng
Chị Ro và anh Kha – Cộng đồng Bà Con Người Chàm của VNLR
- Nam California USA
Phạm Uyên
-Bắc California USA
Trần Thiên Tài <OPD>
-Trung Hoa kỳ
Hạnh aka Vân Kim
Anh Huỳnh Minh Hội          
-Houston, Texas và phụ cận
Anh Louis Lê Trí
-Maryland, Washington DC, Virginia
Quách Quế
Hưng
-Đông bắc Hoa kỳ, Boston và New England States
Kiên Tài 
-Florida và South west
Anh Đỗ Minh Quân
-Georgia và phụ cận
Tôn
Á Châu:
-Japan:
Thục Quân Trần 
Âu Châu:
-Bắc Âu:
- Norway
Anh Na
Anh Nhơn
-Denmark:
Anh Chị Võ Thành Liêm và Xiêm Khưu
-Sweden:
Anh Nguyễn Văn An
-France
Chị Marie Vân
-Switzerland:
Anh Phạm Minh Hiến
AUSTRALIA:
-Sydney:
Trịnh Vũ Anh
Phương Lam
Lương Chương Thông

Cộng tác đặc biệt cho chương trình tại Hội ngộ:
-Liên đòan Hướng đạo Trần Hưng Đạo
-Gia Đình Phật Tử Vạn Hạnh
-Tu viện Trúc Lâm – Edmonton
-Tu viện Tây Thiên – Westlock
Và những cá nhân dù không phải là thành viên của trại nhưng tình nguyện đóng góp về mọi mặt cho kỳ hội ngộ này-Xin cảm ơn.

Xin quý ACE nào có thể giúp cho Hội Ngộ xin đừng ngần ngại liên lạc qua email:


“Một cây làm chẳng nên non ba cây chụm lại thành hòn núi cao” – Xin chân thành cảm ơn.

Tất cả thư từ, ý kiến, đóng góp....xin quý vị email qua : ReunionVNLR@gmail.com
<vì lý do cá nhân và privacy cho nên, BTC không đăng số phone hay email...của mọi người....Xin quý vị thông cảm>


Kỳ tới: Danh sách Ân nhân còn sống và chính khách sẽ được mời về Hội Ngộ.
Chương trình Hội Ngộ <dự thảo>, danh sách của ACE bà con sẽ về tham dự Hội Ngộ..>.

September 18, 2016

Invitation Announcement: Thư mời của Thầy Thićh Thiện Tâm v/v Hội Ngộ Gia đình Trại Tị nạn đường bộ biên giới Thái Lan-Ngày 1-3 Tháng 7 năm 2017




Kính gửi quý đồng hương tị nạn cộng sản đường bộ Thái Lan.

Kính thưa quý cô bác, quý anh chị, và quý tu sĩ các tôn giáo trong các trại tị nạn đường bộ thuộc vùng biên giới Thái kể từ năm 1979 đến nay,

Kính thưa quý vị,

Tôi là tu sĩ Phật giáo, Pháp danh Thích Thiện Tâm, tên thường gọi trong trại là Thầy Thành, vượt biên qua đất Thái bằng đường bộ vào tháng 2 năm 1983, tạm trú trong trại lánh nạn của người Kamphuchia tên là Nong Samet. Sau hơn một năm tìm kiếm trại tị nạn của người Việt, tôi may mắn được Tổ chức Hồng Thập Tự Quốc Tế đưa vào trại Dongrek vào tháng 4 năm 1984. Sau đó trại di dời vài lần để lánh đạn pháo kích của bộ đội Kampucha và Việtnam. Sau cùng Chính quyền Thái Lan cho chúng tôi dừng lại ở một cánh rừng hoang vắng và lập ra trại tị nạn tạm cư lấy tên là Site II và Ban Thad sau này. Cũng chính nơi đây tôi đã chia tay cùng quý đồng hương và quý ân nhân làm việc trong trại để đi định cư ở Canada vào giữa tháng 12 năm 1987 trong nỗi niềm lưu luyến xót xa, đầy nước mắt và sự thương yêu lo lắng cho thân phận quý đồng hương mình còn ở lại.

Rồi 37 năm qua lần lượt từng người, từng gia đình đi định cư ở các nước thứ ba, hoặc có người chỉ mới đặt chân đến bến bờ tự do này gần một năm.
Bản chất của con người là lòng biết ơn, nên khi cuộc sống đã được ổn định chúng ta thường có khuynh hướng tưởng nhớ đến những ân nhân trong những lúc mình nguy khốn, mà thời gian sống chung trong trại tị nạn là một mốc thời gian rất đáng ghi nhớ.

Hiện nay hầu hết ân nhân của chúng ta đã vĩnh viễn ra đi, nhưng vẫn còn một số hoặc đã về hưu hoặc còn làm việc trong các cơ quan từ thiện xã hội hay tôn giáo thật đáng kính ngưỡng.

Có những mảnh đời tưởng chừng như tan nát vì tệ nạn hành hung, hãm hiếp, cướp giựt do thảo khấu, hay binh lính Miên Thái; có những gia đình bỏ lại người thân vì bôm mìn trên đường đi bộ, có người bị giam cầm đánh đập trong các trại tù biên giới, cuối cùng ai còn may mắn sống sót đều nhờ đến các tổ chức từ thiện như Hồng Thập Tự Quốc Tế, Phủ Cao Ủy Tị Nạn Liên Hiệp Quốc... hay các Tu Sĩ các Tôn Giáo dang tay cứu giúp...

Chúng ta cũng không quên những tấm lòng chia sẻ giữa những đổng hương có thân nhân nước ngoài với những đồng hương côi cút, giúp đỡ họ vượt qua những khó khăn, bất mản, chán chuờng và bạo động. Một gói mì ăn liền, một bì thư Aerogram, một bó rau, một lon cá hộp đều trở thành thứ tình nghĩa thật đáng trân quý. Đặc biệt là sự an ủi tinh thần của các tu sĩ tôn giáo từ ngoài trại, đã giúp ích rất nhiều cho những đồng hương quá đau thương mất mát phục hồi lại niềm tin và sức sống.

Cảm ơn Vua, hoàng gia và Chính phủ Thái Lan, đã chấp nhận cho ta mượn đất tạm dung, ổn định trật tự trong khuôn viên trại tị nạn, và bảo vệ trại không để tiếp tục xảy ra chuyện hành hung, hãm hiếp, và cướp giựt...

Cũng cảm ơn Chính phủ các nước thứ ba đã mở rộng vòng tay tiếp đón chúng ta nhập cư vào đất nước mới, làm quê hương thứ hai để xây dựng lại cuộc sống và tương lai cho con cháu chúng ta.

Ôi! Nói sao cho hết những ân tình nghĩa cả đó. Cho nên hôm nay tiếp tục ý hướng của buổi hội ngộ đầu tiên cho Gia đình ngừơi Việt tị nạn đường bộ Thái Lan tại Montreal vào năm 2013. Lần này tôi cùng một số anh chị em trẻ cũng muốn đứng ra tổ chức lần hội ngộ thứ 2 vào các ngày mùng 01-02-03 tháng 7 năm 2017 tại thành phố Westlock, tỉnh bang Alberta, Canada . Trước là để cảm tạ các quốc gia đang cưu mang mình và đất nước đã cho mình nương náo trên đường tìm tự do. Thứ đến cảm tạ những bậc ân nhân đã vào làm việc thiện nguyện trong trại và hết lòng giúp đỡ người Việt tị nạn mà hiện nay vẫn còn sống, và ôn lại kỷ niệm những bậc ân nhân cao quý đã quá cố. Đồng thời gặp gở lại quý đồng hương đã từng chia sẻ ngọt bùi đắng cay trong trại tị nạn với những tháng ngày gian khổ đói khát khó quên. Sau cùng là nhằm nhắc nhở qua hình ảnh cuộc gặp gở rất thắm đậm tình người này giúp cho con cháu chúng ta hiểu được gốc rể của chúng, từ đâu đưa đến sự có mặt và cuộc sống thành công, hạnh phúc, ấm no như ngày nay.

Thay mặt ban tổ chức chúng tôi xin kính mời tất cả quý đồng hương cùng gia đình tranh thủ thời gian quý báu đổng về tham dự. Sự hiện hiện của quý vị sẽ là niềm khích lệ lớn lao cho ban tổ chức chúng tôi nói riêng và cho tất cả anh chị em khác khắp nơi trên thế giới nói chung để phấn khởi tinh thần tiếp tục tổ chức các buổi hội ngộ tương tự trong tương lai.

Trân trọng cảm ơn và xin kính chào quý vị
Westlock ngày 15 tháng 9 năm 2016
Thầy Thành, pháp danh Thích Thiện Tâm
Điện thoại liên lạc 780-720-2999
Email: thientamkim@gmail.com

1979-2017 
NONG CHAN – NONG SA MET – PHNOM CHAT – NW 9 – NW 82  – DONGREK - SITE A -SITE 2 –BAN THAD

Chi tiết và Chương trình sẽ được đăng tải trên blog này, facebook, xin quý vị tiếp tục theo dõi....

September 12, 2016

Những Giây Phút Đắng Cay của Người Tị Nạn....

Đó là những lúc người Tị Nạn thay vì được gọi tên lên đường đi Định Cư, ngược lại có rất nhiều Đồng bào phải ngậm ngùi và tủi phận khi phải nhận những thư từ chối từ các phái đoàn.  Dưới đây là copy của những lá thư đó, của bạn Đỗ Minh Quân còn lưu giữ lại như một của cải của đời mình.  Xin được chia sẻ.
Rejected letter from the US INS in English



Thư từ chối của Sở Di Trú Hoa Kỳ

Rejected letter from Australia Embassy

Note: Quân, sau đó được Fr. Tom làm sponsor qua một Hội Nhà Thờ Công Giáo tại Montréal. Một thời gian sau Quân lại đoàn tụ với Fiancee của mình tại Bang Florida. Quân và Liên có một cậu con trai sắp sữa vào Đại học.  Quân vừa trãi qua giải phẫu Tim thứ Hai 11 March vừa rồi .

Fr. Tom visited his sons and "troop" in Montréal, Québec, Canada 25 Oct 1991, with Quân and Lâu,Hoàng, Rạng, Thạch Văn Minh, Chương, Vũ Hoàng Quân tại tĩnh dòng Tên của Cố Cha André Lamothe, Montréal



Từ phải sang: Anh Thái <aka>Thái lớn>, Lộc, Quân và Thiện....Hình chụp lúc Quân sang thang thăm Thiện đang điều trị tại nhà...Aug 2016

September 06, 2016

A bonding of Love, Compassion....A link and common ground among our friends, our benefactors: LOOK BACK and PRESENT

Hôm Chúa nhật ngày mồng 4, tháng 9 , 2016 vừa qua tại quãng trường Thánh Phê rô, Vatican, Ý Đại Lợi...Đức Giáo Hoàng Phan Xi Cô, đã chính thức Phong Thánh cho Mẹ Teresa thành Calcutta, trước hiện diện của trên 100,000 người đủ mọi tầng lớp, sắc dân, chủng tộc, tôn giáo khắp hoàn cầu, chứng kiến sự kiện quan trọng này....
Thánh Mẹ Teresa là Mẹ của những người đói khổ và vô vọng...Mẹ của các Bà Mẹ...Mẹ của những người con trong lúc nguy khổ....

Góp mặt trong buổi lễ hôm qua, người được vinh dự đọc bài đọc thứ nhất là một người bạn, một ân nhân của Trại tị nạn đường bộ VNLR....câu chuyện về Mr Jim Towey đã được đăng tại blog của trại , xin xem http://ttnbg.blogspot.ca/…/jim-towey-senior-advisor-of-past…

Có thể nói Mr Jim Towey đã chịu ảnh hưởng rất lớn từ Thánh Mẹ Teresa, vì ông ta đã từng là cộng tác viên, cố vấn luật pháp...cho Thánh Mẹ tại Hoa kỳ và khắp nơi.....cho nên khi được giao trách nhiệm thanh lý về tình hình người tị nạn VNLR tại biên giới Thái-Cambodia, ông đã tryền đạt thỉnh nguyện và cùng kêu gọi các vị dân biểu, thượng nghị sĩ của lưỡng viện Quốc hội Hoa kỳ, yêu cầu chính phủ Hoa Kỳ vào lúc đó lập tức phong tỏa Trại VNLR và tái phỏng vấn cho tất cả ...
Hôm qua , sự hiện diện và được trân trọng đọc bài phúc âm trong buổi cho người mà mình đã từng cộng tác, một người bạn, cộng sự viên, a follower...Mr Jim Towey , cũng như bao người khốn khổ, đói nghèo khác, lời câu nguyện chân thành nay đã hiển thực....
Toàn thể đồng bào, VNLR xin lấy làm vinh dự này và luôn cầu chúc Jim Towey và gia đình luôn được sức khỏe và tràn đầy ơn phước của Thánh Mẹ Teresa....


Quotes of Saint Mother Teresa of Calcutta:
"If you judge people, you have no time to love them.
There are no great things, only small things with great love. Happy are those.
Spread love everywhere you go. Let no one ever come to you without leaving happier.


Jim Towey:I Remeber: Mother Teresa and John Paul II

August 09, 2016

Cha Tom Dunleavy

Vài hình ảnh cha Tom mới chụp tại Thai Land (May 27, 2012)
Ngài cử thành thánh lễ tại nhà thờ Đức Mẹ Thăng Thiên tại Bangkok (Assumption Cathedral) .






July 20, 2016

Sent to serve the poor


Fr. Thomas Dunleavy, M.M. 

Sent to serve the poor

It had been 30 years since I had seen most of the 400 people gathered for a special reunion in Montreal, Canada, last June.  I had served them when they were refugees struggling for survival in camps in Southeast Asia. Now they are living happy, productive lives, many of them business professionals and educators.  As I greeted them, I was overcome with joy.

My mind flashed back to 1980 when I landed in Bangkok, ready to meet them.  The Vietnam War had ended and the Khmer Rouge had fled Cambodia, but the war and the atrocities of the Khmer Rouge had left thousands of Vietnamese, Cambodians and Laotians homeless and desperate to escape their countries.  Many who tried to flee by boat drowned at sea. Countless others, who didn't have the money to buy a seat on a boat, took the treacherous journey on foot, walking through mine fields, across Vietnamese army lines, through Khmer Rouge territory and around Thai security forces.  Those who survived became known as the "Vietnamese Land Refugees."

Recognizing their dire needs, Father James Noonan, then Superior General of the Maryknoll Fathers and Brothers, asked me to go and help them.

Initially I worked with Catholic Relief Services in the refugee camps, which were all inside Cambodia except for Khao-l-Dang, which was in Thailand.  The camps, housing 50,000 to 60,000 refugees, were under constant threat of being overrun by the Vietnamese army, the black-clad soldiers of the Khmer Rouge or bandits.  The Thai military provided some security in a very dangerous situation.

Eventually I became part of a team that included the United Nations High Commissioner for Refugees (UNHCR), the International Red Cross, and an assortment of volunteers and non-governmental organizations (NGOS).  Each day we rode to the camps in a convoy of trucks led by the Thai military.  Our mission was to bring to the refugees food, water, medical supplies and bamboo for their housing. My official role was to provide pastoral care to the refugees and NGO personnel.  Performing baptisms and marriages, hearing confessions and blessing the dead were part of my daily life in the camps.  Much of my time was given to bolstering spirits.

Refugees despaired of ever being able to return to a normal life.  They thought they would die in the camps.  Many of the youth contemplated suicide.  I tried to cheer them up
with whatever candy and ice cream I could afford. Listening to their fears and problems, I became part of the fabric of life in the camps.  At any given time I could be arrested by the Thai authorities for speaking out on human rights or sneaking mail from home to the refugees.  At the reunion I found out how much they feared for my safety when one man told me, "Every time I saw the Thai police approach you, my legs gave out."

Our team helped the refugees fill out their papers when they applied for resettlement in other countries through UNHCR and/or foreign embassies.  Most of the older refugees could not read English, which was the language of the camps, the United Nations and embassies.

When a list was posted with the names of families to be resettled, we tried to give comfort and hope to those who remained.  Sometimes that meant stretching the truth.  I remember telling those not on the list that a new list would be coming soon. In fact, it took up to seven years for some to be resettled.

Each evening when our team members returned from the camps to our headquarters in Aranyaprathet, Thailand, near the Cambodian border, I offered Mass for them.  On weekends I offered Mass in at least five camps. I trained the Catholic refugees to put their faith into action by assisting their fellow refugees in filling out resettlement applications, reading notices and helping the elderly get their share of the food.  They were to help all, regardless of their faith.  Once, after delivering food to a Muslim refugee, the Catholic refugees were upset because the woman had gotten down on her knees to thank Allah.  I reminded them we all worship the same God.

Attendance at Mass in the camps ranged from 100 participants to as many as 3,000.  Many non-Catholics attended.  I felt privileged to proclaim the kingdom of God to refugees as well as Thai authorities, guards and soldiers, even if they listened for different reasons.

Last summer, the Vietnamese Land Refugees celebrated their freedom by holding a reunion in Montreal, where many of them had been resettled.  During the banquet following a special Mass, they tearfully gave witness to their experiences in the camps.


They were lavish in their expressions of gratitude to me for anything I had done to help them.  The most beautiful and moving testimony for me was when they said they had continued throughout the years to think of me as their parish priest.  When they presented me with a plaque in gratitude for my dedication to them, I could feel the love that has for three decades sustained our bond of friendship.


I continue to work with refugees in Thailand.  Some are Vietnamese Hill Tribe people; others Tamal people from Sri Lanka as well as Christians from Sri Lanka and Pakistan, Muslims from the Middle East and victims of violence from West Africa.

And the former Vietnamese Land Refugees now help me.  They have given me more than $20,000 for my current work and the assurance that they will continue to support my ministry to today's refugees.




 
Design by Free WordPress Themes | Bloggerized by Lasantha - Premium Blogger Themes | Best WordPress Themes